NGỤC THỨ BẢY


 

Khi đến Thất Ðiện tôi nghe vua Thất Ðiện dạy rằng: "Sư nữ của các người, oai thần đã giảm, nếu vào ngục có xỉu thì nên đưa ra cấp tốc, kẻo nhiễm khí độc". Bước vào ngục, tôi thấy tội nhân bị quỉ sứ móc mắt, bẻ răng, cắt lỗ tai, xẻo lỗ mũi, cắt lưỡi, số người rất đông tôi cũng còn vững tin thần, đến chừng thấy người cậu (cậu chết tháng 2, tôi chết tháng 4) bị bẻ răng, móc ruột, máu ra lai láng, tôi xỉu luôn, chư Thần liền đưa tôi ra.




NÓI CHUYỆN VỚI CẬU


 

Khi tỉnh lại, tôi liền xin với Thất Ðiện cho tôi tiếp tục đi xem ngục thứ bảỵ Ngài nói: "Không đặng vì oai thần của ngươi đã giảm hãy về tu thêm". Tôi nói: "Tôi có người cậu chết hôm tháng hai, đang chịu tội trong ngục, xin Ngài cho tôi trở vào thăm". Ngài nói: "Không được, để tôi cho quỉ sứ dẫn cậu ra". Quỉ sứ đưa cậu ra, tôi hỏi: "Hồi đó cậu nói với tôi cậu tụng kinh Pháp Hoa 40 năm, sao nay cậu còn bị đọa vào địa ngục". Cậu tôi trả lời: "Vì cậu nói láo nên nay mới bị hành phạt như vầỵ Cậu còn cái tội khi dễ người đời, lại thêm hốt thuốc cắt cổ nữạ Vậy con về nói với thằng Khanh, thằng Chình con của cậu, phải bán hết gia sản làm chay, bố thí, phóng sanh hoặc ấn tống kinh cúng chùa mà cầu siêu cho cậu, vì của ấy là mồ hôi nước mắt của người đời, cậu bóc lột của họ nhiều quá". Tôi nói: "Thôi cậu hãy rán niệm Phật, khi trở về dương thế, tôi sẽ tụng kinh mà cầu siêu cho cậu, chớ con cậu dễ gì tin theo lời tôi nói". Lúc ấy Thất Ðiện có phán: "Chúng sanh ở cõi Diêm Phù thật quá mê muội, tưởng chết rồi là hết, nên thẳng tay tạo điều ác nghiệp, đến khi chết xuống địa ngục ăn năn đã muộn. Khi về cõi Diêm Phù; Trẫm có đôi lời nhắn nhủ với chúng sanh, mỗi ngày phải rán tu một giờ, hay nửa giờ hoặc niệm Phật tụng kinh trì chú. Ngươi cũng khuyên chúng sanh đừng đốt giất tiền mà cầu siêu cho ông bà. Nếu vậy Nhứt Ðiện Tần Quảng Vương đi ăn hối lộ của người thế hay sao? Muốn cho ông bà cha mẹ được siêu rỗi, phải bố thí cho kẻ nghèo đói, cúng chùa hộ Tăng Ni tu học, in kinh ấn tống, mua vật phóng sanh mà cầu siêu thì cha mẹ ông bà có chết bao nhiêu năm cũng được siêu độ". Ðến đây tôi xin kiếu Ngài để trở lại Nhất Ðiện.




TRỞ VỀ NHỨT ÐIỆN


 

Khi trở về đến Nhất Ddiện, Ngài phán: "Ngươi khám phá địa ngục, thấy sự trừng trị có công bình hay không?". Tôi đáp: "Bạch Ngài, sự hành phạt rất công bình, nhưng chúng sanh tạo ác lúc nào không biết, nay thấy chúng sanh bị hành phạt khổ sở, lòng cũng quá xót thương". Ngài nói: "Chúng sanh khi còn sống chỉ lo cung phụng cái xác giả tạm mà gây bao tội ác: nào sát hại sinh vật, nào cướp của giết người, lòng tham không đáy, muốn ngồi không mà hốt của thiên hạ để cho gia đình, thân tộc bè bạn vui say, cuối cùng thần thức phải rơi vào địa ngục".

 

Nhứt Diện phán tiếp: "Thay vì nhà ngươi phải lãnh tội đui, câm, điếc mà trở lại cõi Diêm Phù trong 10 năm, nhưng nhờ công phá 7 cửa ngục mà chúng sanh được siêu độ rất nhiều, nên giảm được tội đui, chỉ còn lãnh tội câm và điếc trong vòng 3 năm rồi xuống đây sẽ định lại. Nếu tinh tấn tu hành, gia đình tu thiện, tránh sát sanh thì còn giảm nữa bằng không thì mang tật suốt đời".

 

Kế đến Ngài phán: "Nhà ngươi nhận tội ăn năn cải sửa có lắm chúng sanh đến đây mà còn chối tộị Trẫm bèn cho xem kiếng chiếu tiền ảnh thấy việc làm của mình trên trần thế, lúc ấy hết phương chối cãi, cũng có nhiều chúng sanh xin sống lại để đem tiền của bố thí cúng chùạ Nhưng xác thân của chúng đã rã rồi, đâu còn mà trở lại, vì một vong hồn xuất ra, quỷ sứ thâu nhỏ lại bỏ vào trong hồ lô mang xuống vua Ðông Nhạc, kế giải qua Tây Nhạc, đến ngày Trẫm phân sử thì gần cả tháng lúc y thây thi đã rã, đâu còn mà trở lại. Nên Trẫm cho lên Nguyệt Cảnh Ðài, nhìn về quê quán người chồng thì đã có vợ khác, hoặc vợ đã có chồng khác, của cải bị đám con phá tán, gia tài hao mất, tình nghĩa như đám mây bay, rồi gục đầu mà khóc".

 

Tôi bèn nói: "Bạch Ngài, tôi có thể xem các thứ ấy đặng không?". Ngài nói: "Ddứa ác còn xem được, huống chi ngươi có ác có thiện". Ngài vừa nói dứt, có vị thần đem kiếng chiếu tiền ảnh ra cho tôi xem. Thật là hay quá. Lúc nào tôi làm gì nói chuyện với aỉ Tính toán điều gì? Ðều hiện ra đầy đủ như ở cõi Diêm Phù ta coi hát vậỵ Kế đến Ngài bảo tôi nhắm mắt để lên Nguyệt Cảnh Ðài, vừa mở mắt ra thì thấy mình đứng trên một tấm kiếng thật to lớn. Tôi đang nhìn qua ngó lại không biết phải xem như thế nào thì bỗng có một vị cốt cách như tiên, tóc đỏ, râu vàng bước tớị Tôi hỏi: "Ngài ở đâu đến đâỷ". Ông ấy đáp: "Ta chẳng phải ở đây, cũng chẳng phải từ đâu đến, hễ có Ngài thì có ta". Tôi nghe nói thế cũng lặng thinh. Ông bèn dẫn tôi xem về ngôi nhà của tôi, thật là tỏ rỏ vô cùng, thấy xác tôi nằm trên ván đó, chung quanh có bà con cô bác lân cận, cũng có thằng em của tôi ở Thủ Thừa qua thăm, con tôi nó đứng gần bên xác tôi và đang nói năng điều chi đó.

 

Xong rồi, người dẫn tôi xem Thủ Ðô Sài Gòn cũng thấy nhà cửa lầu đài, xe chạy, người qua kẻ lại, coi đến những đô thị trên thế giới, các đô thị này lộng lẫy nguy nga và lớn hơn ở Sài Gòn xa lắm. Tôi bèn nói: "Hay quá, thật hay quá. Xem được như vầy dù có chết hay sống cũng vui lòng." Ông tiên đáp: "Hay mà cũng chưa hay, Ngài rán tu chừng nào mà không cần đứng trên Nguyệt Cảnh Ðài này mà thấy được tất cả mới là hay". Ðến đây Ngài bảo tôi trở về, vì đã hết thời gian ấn định. Ngài vừa nói dứt câu thì thân tôi đứng ngay trước Nhứt Ðiện. Nhứt Ðiện bảo tôi đến lễ Bồ Tát đặng trở về cõi Diêm Phù.